Những ai từng lãng du trên cố đô Huế, không thể không ghé thăm Cửu Đỉnh, được đặt trong Đại Nội. Bao nhiêu đền đài của triêu Nguyễn đã bị hư hại đang từng bước phục hồi, nhưng 9 chiếc cửu đỉnh vẫn sừng sững với thời gian. Đúng như Vua Minh Mạng đã cảm tác bài thơ Ngự Chế ngay sau khi dẫn văn võ bá quan đến tế lễ ở nhà Thế Miếu và chiêm ngưỡng báu vật vừa đúc xong:

 

“Nguy nga khất lập an bàn thái
Tử tử tôn vĩnh bảo truyền”

 
Tạm dịch: Cửu đỉnh uy nghi như bàn đá như núi Thái Sơn, để con cháu đời đời còn lưu truyền. Sử sách còn ghi lại cái ngày 9 cái đỉnh đặt trên sân Thế Miếu đó là tháng Giâng năm Đinh Dậu (1837), cách đây 179 năm. Khi đó chắc hẳn màu của những chiếc đồng vừa đúc vàng óng một góc sân rồng. Nay thì màu sắc của đỉnh đã ngả sang màu xanh cổ vật, nhưng các đường nét khắc họa trên đó vẫn cực kì sắc sảo, đậm nét nghệ thuật. Chẳng thế mà Cửu Đỉnh đã được nhà nước phong tặng là bảo vật Quốc gia đợt đầu tiên vào năm 2012 cùng với trống đồng Ngọc Lũ.
Cái quý của bộ Cửu Đỉnh này không chỉ là sự to lớn và vững chãi. Mỗi đỉnh có trọng lượng hơn 2 tấn và chiều cao xấp xỉ 2,3m. Giá trị của những chiếc đỉnh này còn là lòng tự tôn dân tộc. Vua Minh Mạng ghi rõ những chiếc đỉnh này cao to bà dày nặng gấp nhiều lần đỉnh Trung Quốc thờ xưa.
Mỗi cái đỉnh đều biểu tượng cho một đời Vua, vì thế mỗi chiếc có một tên riêng ứng vưới thụy hiệu của các Vua triều Nguyễn. Không những vậy, các mảng chạm khắc của mỗi đỉnh lại khác nhau. Mỗi đỉnh khắc 17 bức họa cảnh và 1 bức họa thư. Tổng cộng có 153 bức họa cảnh và 9 bức họa thư.


Nhiều nhà khoa học cho rằng 153 bức họa như là một tập Bách khoa toàn thư của thời Nguyễn, miêu tả từ mặt trời, mặt trăng đến cỏ cây, non nước. Dường như trên Cửu Đỉnh đã chứa đụng cả tinh hoa của đất trời vào đó. Vua Minh Mạng chọn đúc 9 cái đỉnh đồng đã gửi gắm vào đó là bao ý tưởng. Con số 9 là con số thiêng. Từ thời Hùng Vương , đã có chuyện đồ sính lễ của Sơn Tinh phải là “Voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao”. Con số 9 còn là biểu tượng của sự trường tồn.