Với cao nguyên phía Bắc, tôi cũng từng rong ruổi từ Lạng Sơn, Cao Bằng, qua Hà Giang , Yên Bái, lên Tuyên Quang, Lai Châu, Lào Cai... từ nhiều năm trước. Tôi đi qua những nương ngô xanh um mọc lên từ những mỏm đá tai mèo sắc lẹm, thỏa thích ngắm nhìn những khoảnh ruộng bậc thang như được “dát” vàng vào mùa lúa chín, đắm mình trong những cánh đồng tam giác mạch trắng hồng trải tận chân trời; và bồng bềnh phiêu lãng trên những con đèo ngoằn ngoèo vắt ngang giữa mây trời .

 
Đỉnh Fanxipan


Những địa danh thiêng liêng trong tôi là Cột Cờ Lũng Củ án ngữ Ở điểm cực bắc của Tổ quốc Với lá cờ đỏ sao vàng luôn phấp phới tung bay là đỉnh Fansipan “nóc nhà Đông Dương” đang trở thành điểm check in hấp dẫn của giới trẻ; là thác Bản Giốc đẹp như tranh vẽ với ngôi chùa Trúc Lâm bề thế tọa lạc ở nơi tưởng như là “thâm sơn cùng cốc” đêm ngày ngân nga tiếng chuông chủ quyền ở vùng biên ải.

 

Bình minh Sapa - Lào Cai

Trong tôi còn có những hình ảnh điệu múa xòe, những bài hát xoan; những ống Cơm lam ăn kèm với món thịt nướng thơm lừng của người Mường, đĩa xôi ngũ sắc của người Thái, cả món màng mỏng đầy “nghẹn ngào” mà những em bé người H'Mong đã sẻ chia cho tôi trong hành trình khám phá cao nguyên đá Đồng Văn .
 
Góc nhìn toàn cảnh cao nguyên đá Đồng Văn

Bởi vậy , nên khi tiết trời thoảng chút lành lạnh của mùa đông đang gõ cửa trước hiên nhà , tôi lại ao ước được khoác trên mình chiếc áo gió, cưỡi chiếc xe máy cà tàng của mình phi lên Tây Nguyên, hay bắt một chuyến bay , nối tiếp vài chuyến xe đò để chạm vào núi đồi phía Bắc và cất lời thì thầm giữa đỉnh đèo lộng gió : “Cao nguyên dấu yêu ơi ! Tôi đã quay trở lại !”