“THÁI LAN - ĐI, CẢM NHẬN VÀ YÊU”
Nếu chuyến đi của Liz Gilbert trong hồi ký “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu” là chuyến du lịch mùa hè của một trái tim vụn vỡ trong tình yêu, đang tìm kiếm phương thuốc chữa lành cho tâm hồn lạc lối, thì với mình, hành trình “Thái Lan - Đi, Cảm Nhận và Yêu” có một xuất phát điểm hoàn toàn khác, đó là hành trình của một trái tim thổn thức, mơ mộng, khao khát và quyết tâm khám phá.


Dù rằng hai con người khác nhau, hai suy nghĩ khác nhau nhưng có một điểm tương đồng, ở chỗ: đích đến cuối cùng là tình yêu. Mở lòng, tin tưởng, yêu tất cả mọi thứ xung quanh và yêu mọi nơi mình đến, yêu con người, ẩm thực, văn hóa và ngôn ngữ bằng tất cả sự chân thành. Tình yêu ấy mình cất riêng và trọn dành cho Thái Lan. Mặc cho không ít lần ngược chiều nỗi nhớ, lật từng trang ký ức về chuyến hành trình buộc gió biển Pattaya, tắt nắng Băng Cốc và vội vàng lướt qua cố đô Ayutthaya nhưng đây là lần đầu tiên mình viết suy nghĩ lên thành dòng về hồi ức đẹp đẽ ấy.
PATTAYA – THÀNH PHỐ BIỂN NÊN THƠ


Người ta có hàng vạn điều để kể về Pattaya, nhưng đối với mình, đây là thành phố biển nên thơ, là thiên đường của tự do, là nơi con người tìm lại chính mình.
 
Nằm biệt lập với thành phố - Đảo Koh Larn: thơ mộng, yên bình và xanh mát là những cảm nhận khi đến với hòn đảo này. Ngày ra đảo là một ngày mưa lất phất. Không khí mát lạnh của thời tiết hòa vào gió biển, càng khiến cho cảnh sắc nơi đây thêm hữu tình. Tại đảo có rất nhiều bãi tắm, bạn hoàn toàn có thể chọn bất cứ bãi tắm nào mình thích. Đối với mình, mình chọn nơi yên tĩnh và bình lặng một chút để thư giãn. Chính vì vậy, khi đến đảo, mình được người dân địa phương đưa đến bãi tắm rất hoang sơ và ít người tắm. Biển xanh trong, sóng nhẹ nhàng vỗ bờ. Người ta hay bảo biển sẽ đẹp nhất khi ngày nắng trong. Nhưng biển lúc ấy đầy quyến rũ và thi vị vô cùng. Nếu một ngày quay trở lại Pattaya, đảo Koh Larn chính là sự lựa chọn trong chuyến hành trình của mình.


Đài tưởng niệm Krom Luang Chumphon: để đến được đài tưởng niệm, mình phải cuốc bộ một đoạn dốc khá dài. Tuy hơi mệt nhưng công sức bỏ ra là hoàn toàn xứng đáng. Từ đây, mình có thể ngắm toàn cảnh đường bờ biển của thành phố (Pattaya View Point), có thể nhìn thấy bến tàu Bali Hai - nơi mua vé tàu đi đảo Koh Larn. Thời điểm mình có mặt tại đây, nhiều người dân địa phương đến để cầu nguyện và đốt pháo tại đài tưởng niệm. Tiếng pháo lớn, có mùi nồng đặc trưng. Mình không biết người ta đốt các chuỗi pháo này nhằm mục đích gì, chắc có thể là để cầu nguyện bình an và hạnh phúc.
Đền Chân Lý: toàn cảnh nơi đây đã làm mình hoàn toàn choáng ngợp. Ngôi đền là một kiệt tác vĩ đại bởi vì sự kỳ công, tinh xảo trong từng đường nét thiết kế và chạm khắc. Điểm độc đáo của toàn bộ ngôi đền là được tạo nên hoàn toàn bằng gỗ. Tọa lạc ngay cạnh bờ biển, các mặt đều có cửa chính để đón gió và đón ánh sáng nên không khí bên trong lúc nào cũng mát mẻ tạo cảm giác thoải mái cho khách tham quan.


Pattaya, nơi con người được sống thật duy nhất một lần trong cuộc đời, cho dù bạn là ai, bạn thuộc giới tính nào thì điều đó không quan trọng. Tất cả thể hiện qua Tiffany’s show, nơi thăng hoa cảm xúc và kết tinh nghệ thuật, nơi các nghệ sĩ được là chính mình, thể hiện tài năng và sự sáng tạo trên sân khấu hoành tráng từ âm thanh, ánh sáng đến cách dàn dựng tiết mục. Với thời lượng khoảng 1 giờ 30 phút, các nghệ sĩ tại nhà hát Tiffany đã đem đến cho khán giả màu sắc văn hóa của các quốc gia khác nhau từ châu Á như Ấn Độ, Hàn Quốc, Trung Quốc,… đến những tác phẩm mang đậm chất châu Âu. Nếu ai đó đã từng đến Pattaya mà không xem show tại nhà hát Tiffany là một điều thiếu sót rất lớn.


BĂNG CỐC – THỦ ĐÔ NĂNG ĐỘNG VÀ HIỆN ĐẠI
Nhiều người hay bảo: Băng Cốc đâu có gì vui, chỉ toàn là trung tâm mua sắm, chỉ toàn xe toàn cộ và đông đúc lắm... Theo mình, chỉ có ai thật sự yêu mến thì mới có thể cảm nhận hết nét đẹp của thủ đô. Băng Cốc - nơi giao thoa giữa vẻ
 đẹp truyền thống và màu sắc hiện đại làm cho du khách đắm say quên cả lối về.


Đâu đó trong tiềm thức, Băng Cốc đã một lần ẩn hiện. Chắc có lẽ “Tàu điện tình yêu” (tên tiếng Anh: Bangkok Traffic (Love) Story), một bộ phim mình từng xem đã khắc họa rõ nét cuộc sống nhộn nhịp vốn có của nơi đây. Thủ đô hiện đại với hệ thống tàu điện ngầm và trên cao.

 Tàu điện đẹp, di chuyển nhanh chóng, tiết kiệm thời gian, bản đồ hướng dẫn cụ thể, rõ ràng và có thể ngắm cảnh sắc xung quanh thành phố. Ngao du khắp Băng Cốc, mình bị mê hoặc hoàn toàn bởi Asiatique the Riverfront với vòng đu quay khổng lồ nằm cạnh bờ sông Chao Phraya; Icon Siam đẹp lộng lẫy làm mê đắm lòng người; Terminal 21 nơi bán đồ ăn siêu ngon và rẻ; chợ cuối tuần Chatuchak siêu rộng, đi mỏi cả chân và bán nhiều mặt hàng; siêu thị Big C nơi thân thuộc với nhiều du khách Việt,…
Băng Cốc còn giữ cho mình nét đẹp truyền thống. Chùa chiền, đền đài vô số kể. Wat Arun là một trong số đó, gây ấn tượng mãnh liệt cho mình ngay lần đầu chạm mặt. Cung điện Hoàng gia Thái Lan uy nghi, tráng lệ và theo mình, đó là một kiệt tác nghệ thuật, biểu tượng mang tất cả niềm tự hào của toàn thể dân tộc Thái. Bảo tàng Erawan, nơi tượng voi ba đầu khổng lồ hiên ngang, sừng sững, bệ vệ khiến ai cũng phải ngước nhìn. Hay Muang Boran – thành phố cổ đại giữa lòng thủ đô hiện đại, nơi tái hiện nhiều công trình kiến trúc mang dấu ấn của các mốc thời gian, lịch sử khác nhau.


Nơi khởi đầu của tình yêu, kết thúc bằng nổi nhớ và đọng lại trong hồi ức với muôn vàn kỷ niệm – Băng Cốc, với riêng mình, là lăng kính đa chiều phán ảnh cuộc sống hối hả của phố phường nhộn nhịp, là nơi lắng đọng của tâm hồn, tâm linh, tôn giáo và cả những hoài niệm.


AYUTTHAYA – NÉT ĐẸP CỔ KÍNH

 


Chuyến khám phá cố đô sâu lắng, hoài cổ và nhẹ nhàng, là hồi ký khơi gợi và chắt chiu từng ký ức. Không hiện đại và năng động như thủ đô Băng Cốc, thành cổ được điểm tô bởi tàn tích của những ngôi chùa mang dấu ấn đậm nét trong quần thể di tích Công viên lịch sử Ayutthaya: Wat Lokaya Suttha, bức tượng phật khổng lồ nằm phơi mình chịu nắng chịu mưa dù đã trải qua hàng thế kỷ, hay Wat Mahathat nơi có bức tượng phật được ôm trọn bởi rễ của cây đại thụ,...

 

 Điểm xuyết bởi dòng sông hiền hòa, chảy qua giữa lòng thành cổ, Ayutthaya càng khiến lòng mình cảm thấy da diết hơn bởi tuổi thơ của mình đã từng gắn liền với sông nước, gợi nhớ về ký ức một thời đã từng ngụp lặn, nhặt từng cánh hoa lục bình trôi trên sông.


Hành trình kết thúc trong hạnh phúc và sung sướng bởi đây là lần đầu tiên mình đến với Thái Lan, khám phá và trải nghiệm vô số điều mới mẻ. Nhưng cũng tiếc nuối bởi vì có nhiều địa điểm mình chưa kịp đặt chân đến. Con người, ẩm thực, văn hóa và đặc biệt là ngôn ngữ Thái đã ghi điểm tuyệt đối trong nhật ký khám phá vượt biên giới của mình. Dẫu biết rằng “tiệc vui nào rồi cũng tàn” nhưng đó cũng là cơ hội để một ngày nào đó mình quay trở lại Thái Lan và mở ra một hành trình khám phá mới.

#Thailan_trong_toi_2020 #Vietrantour#TATHochiminh