CHÚNG MÌNH SẼ NGỒI KHÓC Ở SÂN BAY SUVARNABHUMI NẾU KHÔNG LÊN KỊP CHUYẾN BAY ẤY

Mình sẽ kể bạn nghe câu chuyện về trải nghiệm vô cùng đáng nhớ trong chuyến đi Thái Lan một tuần năm 2019 vừa rồi của 4 đứa chúng mình - 4 cô gái với chuyến đi mang tên "Cool cool summer in Thai"  Đó là lần đầu tiên đi du lịch nước ngoài của 3 trong 4 đứa, mà chúng mình còn đi tự túc nữa nên cũng hơi "khó" một tẹo. Nhưng điều tuyệt vời là đất nước Thái xinh đẹp đã đối xử với chúng mình thật tốt, thật nice để giờ đây cứ gặp nhau là chúng mình lại ăn mày quá khứ không thể quên được ấy ahihi.

Chuyện là... để di chuyển từ Bangkok (BKK) đến Chiangmai, chúng mình đã book vé máy bay của Thai Smile vào chiều hôm cuối ở BKK sau 3 ngày 2 đêm. Sáng hôm đó, 4 đứa đi thăm bảo tàng Siam rồi đủng đỉnh đi ăn trưa vì nghĩ rằng "ừm, muộn thế quái nào được vì 3h40 chiều mới bay đi Chiangmai cơ mà, cứ thong thả chơi nốt ở BKK". Tức là chúng mình chỉ cần có mặt ở sân bay muộn nhất lúc 2h55 để làm thủ tục check-in lên máy bay. Nhưng chuyện lại không như dự định. Sau khi ăn trưa xong ở gần bảo tàng Siam là gần 1h chiều, chúng mình book Grab để về khách sạn lấy hành lý và đi ra sân bay nhưng giờ đó tắc đường quá, book xe mãi mới được, đường ở BKK thì tắc ơi là tắc, bác tài lại còn đi nhầm đường nữa. Nhọ hết chỗ nói ahuhu :(( Chúng mình về đến khách sạn là suýt soát 2h, Nếu đi taxi ra sân bay (gần 40km) thì với sự tắc đường ở BKK e là sẽ muộn giờ check-in mất. Mình cũng thử xem có thể check-in online để đỡ vội hơn được không thì hem thấy có dịch vụ check in online trên web của Thai Smile. Ok định mệnh! Vậy là chúng mình quyết định chạy bộ ra điểm dừng airport link ở gần đó (airport link là tàu điện trên cao đi thẳng từ BKK đến sân bay Suvarnabhumi) với hi vọng là sẽ kịp giờ check-in. Ở cái nơi đất khách quê người này, mọi thứ nên sớm giờ chứ chưa muốn nói đúng giờ nghĩa là sẽ muộn.

Cuộc sống vẫn vậy, luôn là những sự đúng người - đúng chỗ và đúng thời điểm. Bạn biết không, mấy đứa nhà quê chúng mình chưa đi airport link bao giờ cả, vì lúc đến BKK chúng mình nhập cảnh ở một sân bay khác là sân bay Don Muang và đi taxi về thành phố. Khoảng cách từ khách sạn ra điểm dừng để bắt airport link là hơn 10 phút chạy bộ chưa tính thời gian mò mẫm sớt đường trên Google map vì lạ nước lạ cái. Và điều may mắn đã xảy ra, khi gần đến điểm dừng airport link, mình đã mạnh dạn hỏi đường một anh zai người Thái đang đi bộ cạnh đó, trộm vía anh nói tiếng Anh rất tốt và cũng đi airport link luôn. Lạy chúa =))) như là nhặt được vàng, chúng mình đi cùng anh, được anh hướng dẫn cách mua vé tự động và đưa chúng mình đến chỗ chờ tàu điện. Phù... đúng 5 phút sau tàu đến và chúng mình đã may mắn lên được chuyến tàu ấy. Hỏi han một chút, thì anh zai người Thái có kể rằng trước đây anh từng ở Chiangmai, học đại học ở đó vài năm, anh rất yêu thích mảnh đất này và chúc chúng mình sẽ enjoy Chiangmai. Trước khi chạm chân xuống Chiangmai, nghe vậy thấy mát lòng ghia 🥰 tiếc là anh không đi cùng bọn mình đến sân bay, mà xuống ở một điểm giữa đường. Thực sự là lúc ấy đứa nào cũng thấp thỏm lo lắng, 4 đứa chả ai nói với ai được mấy câu, chỉ mong đến Suvarnabhumi sớm nhất có thể. Đến được sân bay rồi thì sao ạ, ôi mẹ ơi sao cái sân bay này nó to vãi chưởng, làm thế nào để mấy đứa nhà quê này tìm được lối đi từ điểm dừng tàu điện đến quầy check-in bây giờ. Vâng, bọn mình lại tiếp tục chạy bộ, sớt Google map và hỏi nhân viên sân bay chỉ đường. Cuối cùng, sau hành trình marathon hú hồn nhất từng có từ trước tời giờ, chúng mình đã có mặt ở quầy check-in đúng 7 phút trước khi đóng cửa. Bốn đứa check in xong mới hớn hở trở lại và nói chuyện với nhau. Ừm, chắc chúng mình sẽ ngồi khóc ở BKK nếu không lên kịp chuyến bay ấy bạn ạ. Nếu như không gặp được anh zai người Thái kia vào đúng lúc đó trên chiếc cầu đi bộ, chắc chúng mình đã không lên kịp chuyến tàu. Nghĩ lại vẫn thấy sao mình may mắn đến thế hihi.

Với cảm nhận cá nhân của mình, mới đi được xíu xiu của Thái Lan là Bangkok và Chiangmai, mình cảm thấy đây cũng vẫn là những thành phố có sự tương đồng phần nào với Hà Nội hay Sài Gòn vì đều có nét của châu Á. Nhưng điều mình sẽ nhớ nhiều hơn cả là những người Thái thật tốt bụng và mến khách, họ luôn mỉm cười thật thân thiện, nền văn hóa ảnh hưởng bởi sự tôn sùng Phật giáo và các vị vua nên thật là đặc biệt. Trước chuyến đi mình cũng đọc kha khá review, có nghe đến các vụ lừa đảo chặt chém này nọ, nhưng những điều đó không hề có trong trải nghiệm của chúng mình, phải chăng là do chúng mình quá may mắn. Hoặc do cách làm du lịch của người Thái thực sự rất chuyên nghiệp. Mình có gặp lại ba người bạn từng là khách đi tour của mình ở Hà Nội, và khi sang đây chúng mình lại thành khách đi tour của họ - không phải những tour guide chuyên nghiệp mà là những người dân bản địa (locals) thực sự. Vui lắm nè! Mình sẽ nhớ Bangkok và Chiangmai với hình ảnh nhà vua được treo khắp các đường phố, những ngôi đền thiêng như Wat Arun, Wat Chedi Luang, những trung tâm thương mại sầm uất đi mãi không hết ở khu Siam, Maya, tour lượn xe 1 vòng quanh đại học Chulalongkorn, hay đặc sản kẹt xe tắc đường của BKK... Và không thể nào quên được những món ăn đường phố siêu ngon như pad thai, rat na, suki, khao soi, xôi xoài, sầu riêng. Nhắc lại thèm quá má ơi 😜

Cảm ơn nước Thái đã để lại cho chúng mình những trải nghiệm tuổi trẻ thật đẹp, cảm ơn những người tốt bụng không nhớ tên chúng mình gặp trên đường đi, cảm ơn các cô gái vì đã nhận lời rủ rê của mình. Cảm ơn bạn vì đã đọc hết bài siêu dài của mình. Chúc mọi người sẽ có dịp đến Thái Lan vào một ngày gần và sẽ có những chuyến đi thật tuyệt vời nhaaaa 

Kob kun ka,
Huân Nguyễn

#Thailan_trong_toi_2020
#Vietrantour,
#TATHochiminh