Tôi của năm hai ba đã phải lòng Chiang Mai, yêu Pai vô điều kiện!
Tôi của năm ba mươi vẫn luôn khao khát trở lại Chiangmai _ trong giấc mơ màu xanh của những kẻ lãng du.

Đến với thành phố này, ta có thể lột bỏ lớp vỏ sần sùi để được nhẹ nhàng hòa vào thế giới chung quanh.
Không có quá nhiều điều đột phá theo kiểu bất ngờ, sôi động nhưng Chiangmai dễ khiến người ta mê đắm, chìm sâu vào dưới sự dịu dàng, êm ả của người, của cảnh.
Người ta bảo, yêu người đàn bà từng trải thì tình yêu đó cần sâu lắng hơn, thấu hiểu hơn, chậm rãi hơn, bao dung hơn, và cũng cần trầm lặng hơn. Có lẽ, thứ tình yêu đó khá giống với cái cách Chiangmai đối đãi với tôi, với những ai cần xoa dịu tâm hồn đầy bão tố.
Mảnh đất gần nghìn năm tuổi với đầy đủ thăng trầm lịch sử được người Thái giữ gìn, tự hào và yêu thương hết mực. Họ yêu cây cỏ, yêu dòng kênh xanh thẫm điểm xuyết những bông súng đủ màu. Họ yêu bóng cổ thụ lấp ló giữa thành phố, yêu con đường lát đá hàng trăm năm tuổi, yêu những mái chùa hoen mục rêu phong, yêu cả những thứ lấp lánh, bé nhỏ treo khắp hiên nhà...
ChiangMai đủ sức làm mềm trái tim khô cằn nhất bằng điệu cười rất duyên của bà bán da heo chiên ngoài chợ, hay sự chân thành của bác tài song thẻo nhất quyết không nhận nhiều hơn số tiền vé định sẵn.
Chiangmai bao dung cho đứa trẻ lạc loài lỡ cất giọng cười to trước cửa một ngôi đền cổ kính!
Chiangmai trầm lặng tiếng khóc của chàng trai, cô gái nào đó vừa thất lạc mối tình khắc cốt ghi tâm trong vài hẻm nhỏ.
Chiangmai vuốt ve những bàn tay gai góc, xù xì tổn thương bằng những buổi sáng mờ mờ sương giữa phố.
Ở đó, còn những khoảng rạo rực để người ta điên cuồng vẫy vùng ở ranh giới vui _ buồn. Để rồi sau đó, phố lại ôm ấp, vỗ về họ bằng sự dịu dàng, ấm áp...
Chiangmai thích hợp với những kẻ sống chậm, thích lang thang bằng xe đạp, luồn lách qua mọi ngóc ngách của phố nhỏ. Chiangmai càng thích hợp với những người vội vã, bởi giữa đường phố này người Thái sẽ dạy cách kiên nhẫn và mở lòng mình ra.
Nếu có 1000 nỗi nhớ, tôi sẽ dành nỗi nhớ đầu tiên cho Funky Dog cùng lão tóc dài cặm cụi bên mớ giấy và dụng cụ khắc giấy giữa phố cổ. Cái cách khắc giấy như ông đang viết lại từng khoảnh khắc trai trẻ của mình, khi ông đứng giữa núi rừng mà hào sảng hát lên một bản nhạc Thái.
Nếu có 1000 nỗi nhớ, tôi sẽ dành nỗi nhớ tiếp theo cho những quán café xanh biếc, nối hiện tại và quá khứ bằng hương café song sánh, âm điệu đặc sệt vị Thái
Nếu có 1000 nỗi nhớ, tôi sẽ dành nỗi nhớ thứ ba cho những đêm Chiangmai mưa phùn, ẩm ương một cách thật dịu dàng. Tôi cũng sẽ nhớ những ngày Chiangmai oi ả, thở ra mệt mỏi giữa hè. Nhớ cả lúc mặt trời đứng bóng, kẹt xe quanh phố cổ vài km mà chẳng nghe một tiếng còi giục giã…
Nếu có 1000 nỗi nhớ, tôi sẽ để dành để nhớ những đêm chợ phiên, nhớ những khuôn mặt dễ thương hiền hòa, nhớ nhũng món đồ handmade rực sắc màu, nhớ giai điệu giòn tan từ cây violong của cậu bé hát dạo. tôi nhất định sẽ nhớ cả bóng dáng cụ già tản bộ ven thành cổ, nhớ chiếc áo cà sa thấp thoáng sau cổng chùa,…
Tôi sẽ nhớ tất cả… bằng trái tim thuần khiết của cô gái độc hành tuổi hăm ba, bằng sự mất mát của người đàn bà ba mươi...
Đến Chiangmai, những dục vọng bỗng chốc hóa mây bay! Chỉ còn lại khuôn mặt trong trẻo, bình thản.
Phố trong rừng, người không vội vã.
Mọi thứ đã có sự sắp đặt riêng của đất trời với sự hoàn hảo hiếm có.
Hỏi: Chiangmai có gì vui?
Đáp: Hông có gì cả nếu ta chỉ nhìn thấy mấy ngôi chùa cũ kĩ, vài ông sư thất thực, đồ ăn hao hao nhau, chủ yếu là vị cay nồng, chua sặc, rồi chỉ thịt hoặc hải sản, cũng chỉ người chỉ xe loanh quanh!
Nhưng nếu đến Chiangmai với tâm hồn trần trụi, để bản thân được tan ra trong dòng ký ức của người địa phương và lắng nghe sự sống vận hành bên trong sự cổ kính ấy.
Đó lại là một câu chuyện khác mà Chiangmai sẽ kể riêng cho bạn nghe !

#Thailan_trong_toi_2020
#Vietrantour,
#TATHochiminh