NHỮNG "LẦN ĐẦU TIÊN" CỦA TRANG VÀ THÁI
Dù sau này may mắn được đi nhiều nhiều nơi hơn nữa, có lẽ khó có nơi nào mình quay lại nhiều lần như Thái Lan, tận 10 lần trong 2 năm bắt đầu biết "xê dịch" vừa qua.
Nhiều người cứ nghĩ mình là dân đi buôn, vì đi du lịch chẳng có ai điên mà quay lại một nơi nhiều lần đến thế. Nhưng mà khá buồn, mình lại không được bình thường.
Thái Lan với mình không chỉ là một đất nước "láng giềng", sang đôi ba lần để du lịch xả stress xong rồi về.
Thái Lan là cả một "hồi ức thanh xuân", có niềm vui, những hoảng sợ, nước mắt... Hơn cả một chuyến đi, một địa điểm du lịch, Thái Lan - nơi mà người ta vẫn kháo nhau là "quê nhà thứ hai", "về quê đi mày ơi", nơi ấy, giữ lại rất nhiều "lần đầu tiên" của mình.

Như là lần đầu làm một cái plan đi nước ngoài mà làm mất 2 tháng, nhiều hôm thức đến 8h sáng đọc review, vẽ bản đồ các kiểu luôn.
Lần đầu cãi nhau to với bạn thân, khóc suốt 1 đêm, dỗi nhau lâu ơi là lâu.
Lần đầu có hộ chiếu và được bay nước ngoài, mấy đứa lóng nga lóng ngóng giữa cái sân bay vì chẳng biết sẽ phải làm gì tiếp theo dù đọc review thuộc hơn cả bảng cửu chương.
Lần đầu khóc ở nước ngoài và cãi nhau lúc nửa đêm. 2h sáng, anh chàng người Indo trong phòng cũng phải hoảng hốt bật dậy vì thấy màn PK trong nước mắt đầy gay cấn ấy.
Lần đầu và có lẽ cũng sẽ là duy nhất được đi du lịch nước ngoài với một người bạn thân. Điều này thực sự làm mình buồn và trân trọng hơn chuyến đi ấy, 9 lần sau đó đặt chân sang Thái Lan, đâu đâu cũng sẽ có hình bóng của cô bạn mình, dẫu là đang ở một thành phố xa lạ.
Lần đầu làm tour leader, đưa team trải nghiệm ngủ ở sân bay Don Mueng trong khi bản thân còn chẳng dám ngủ vì sợ ngủ quên bỏ cả đoàn.
Lần đầu đưa cả gia đình đi du lịch nước ngoài dài ngày, dốc cạn 30 triệu cuối cùng trong tài khoản, dù ngay ngày hôm trước vừa chính thức thất nghiệp.
Lần đầu lạc bố ở nước ngoài, làm náo loạn cả hệ thống BTS ở Bangkok, làm ầm ĩ cả các báo ở Việt Nam vì sự kiện hi hữu cực sốc này.
Lần đầu đi liền tù tì một nơi 4 lần trong 2 tháng, vào đúng đợt đang bị đánh bom, cứ đi trên BTS rồi niệm chú Kinh Phật vì lo lắng.
Lần đầu có một cậu bạn HLV bóng đá người Trung Quốc quỳ gối trước giường mixed - dorm, chắp tay nhận mình là Boss, xong còn tình cờ gặp lại vào một lần khác, cũng ở Bangkok luôn mới kinh.
Lần đầu nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ cộng đồng người Việt hoàn toàn xa lạ ở Thái Lan: hỗ trợ đổi tiền, tìm bố hộ mình, chỉ đường, cập nhật tình hình bom đạn ở Thủ đô Bangkok.
Lần đầu bị bỏng nắng ngay trên mặt, đau rát cứng đơ phải ở nhà suốt 1 tuần sau khi về nước.
Lần đầu vượt biên từ Lào sang Thái, đến một tỉnh mà có rất nhiều thông tin lịch sử về Bác Hồ - Udonthani. Nghe người dân kể về Bác, mình tự hào lắm dù tiếng Anh vọ vẹ cũng không hiểu hết nhưng cứ "Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh no.1" là mình vui rồi.
Lần đầu mình thuộc tên đường phố, các tuyến tàu điện ngầm của một thành phố xa lạ, thuộc mà đến độ đọc thông vanh vách luôn này.
Lần đầu được người lạ trên Facebook tặng hẳn 1-2 đêm lưu trú khách sạn xịn mịn ở Bangkok, thế là thay vì suốt ngày ở dorm, mình cũng có 1 lần được ở chỗ sang quá trời sang.
Lần đầu được thấy 4.000 cái đèn trời bay lên cùng lúc trong lễ hội Yi Peng - Chiang Mai, choáng ngợp đứng há hốc mồm cứ ngỡ là đang mơ.
Lần đầu gặp ghost khi đi du lịch một mình. Ngay đêm ấy, dù cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng, vì quá hoảng, sáng hôm sau mình đã trả phòng ở Hua Hin luôn, không kéo dài lịch trình ở đây như dự kiến nữa.
Lần đầu thấy cừu.
Lần đầu đi chơi nhà ma sợ té khói ám ảnh suốt cuộc đời. Đã yếu bóng vía lại còn thích ra gió. Từ lần ấy thì nhất định xin chừa vì thực sự quá đáng sợ.

Đấy, mình chỉ kể sơ sơ vậy thôi chứ mình cũng chẳng bảo là mình nhớ Thái Lan lắm lắm lắm lắm đâu.
Chỉ tâm sự ngắn vậy, các bạn cũng hiểu là mình để lại ở Thái Lan rất nhiều "hồi ức thanh xuân" rồi đúng không ạ?
Chỉ mong mọi chuyện sẽ sớm ổn, chúng mình lại cùng nhau đến "xứ sở của nụ cười" nhé!
#Thailan_trong_toi_2020 #Vietrantour
#TATHochiminh