Đối với bố tôi, Thái Lan luôn là quê hương thứ hai, là nơi gắn bó với tuổi thơ của ông như một kỷ niệm không thể nào quên. Bố tôi sinh năm 1945 - năm mà đất nước lúc đó đang loạn lạc, ông bà tôi phải sơ tán sang nước bạn. Một đất nước láng giềng với tình cảm tương thân tương ái thì những người Việt như bố tôi, ông bà tôi sang đều được ưu ái và được tạo mọi điều kiện để sinh sống và làm ăn. Vậy nên cả tuổi thơ ông luôn có những hình ảnh đẹp và dấu ấn kỷ niệm.


Ngay cả bây giờ khi ông đã trở về Việt Nam sau bao năm, đã có gia đình nhưng ông luôn nhớ rõ như in tất cả những gì đã gắn bó với mình suốt thời thơ ấu. Ông nhớ rõ từng con đường, từng con người và ngay cả bây giờ khi khung cảnh đã khác xưa rất nhiều, ông luôn trân thành và cảm ơn những gì mà người dân nơi đây đã dành tình cảm cho ông, cho một người con xa tổ quốc.



Ông nội tôi đã mất tại Thái Lan khi bố tôi lúc đó còn rất nhỏ. Lúc gia đình tôi chưa có điều kiện để đưa mộ ông về thì 1 năm bố tôi đều cố gắng sang thắp hương cho ông cũng là để thăm lại những người bạn, những người hàng xóm láng giềng khi xưa. Với ông khi thăm lại Thái Lan gần như là đã tìm được 1 phần ký ức và cũng để sống lại với tuổi thơ của mình. Ông vẫn còn nhớ và vẫn thành thạo nói tiếng Thái như một người dân bản địa, mỗi lần sang chơi ông cũng có bạn đi cùng và gần như ông luôn là người hướng dẫn viên tận tình hướng dẫn đi mọi nơi, tham quan các điểm. Những con phố, những quán ăn hay cả lối sống tập tục nơi đây ông đều nắm rõ.



Với bố tôi “Thái Lan trong tôi|” mãi là ký ức và cũng là một tuổi thơ không thể nào quên, tôi luôn trân trọng điều đó và mong ông luôn luôn mạnh khỏe để chúng tôi còn được nghe những câu chuyện ông kể về Thái Lan – vừa gắn bó vừa yêu thương.
Người viết con gái bố Đào Quang



Bài viết tay bố kể về Thái Lan để gửi cho chương trình



#Thailan_trong_toi_2020 #Vietrantour#TATHochiminh